12/01/2013

Chênh Vênh




Đã là tháng 12 rồi cơ đấy!
Giật mình nhìn lại những ngày qua
Em chới với trong những chông chênh
Quyết tâm nghị lực đâu mất cả

Bắt đầu tháng 12 rồi à?
Em đã có gì, đã làm được gì đâu
Dù đang tiếc những ngày tháng qua đi
Mà hôm nay em vẫn vậy đó thôi

Tính kiên nhẫn của em đâu mất rồi?
Sao lại để ngày qua ngày giống nhau đến thế
Tương lai phía trước sẽ ra sao
Nếu hôm nay em dậm chân thế này???

Miền kí ức

Hạ Thảo đứng tựa vào lan can trên tầng 3 nhà mình, trước mặt là dòng sông lộng gió, nó như mơ màng chìm về trong hồi ức, cái thời học trò mà cách đây đã 6 năm...
 *************************************************************************
Đó là kì 2 năm cuối cấp 3 của 6 năm trước, mỗi ngày nó đều đi học thật sớm, hình như là sớm nhất trường luôn ấy. Lớp nó nằm ở phòng cuối cùng của tầng 3, mà tính từ lớp nó nhìn ra cổng trg cũng là gần nhất, là lớp học hành k có gì nổi trội, bình thường k thể bình thường hơn. cũng như mọi ngày, vừa bước vào lớp, đi sớm thế thì chưa có ma nào đến, mà nó cũng thích vậy, vừa đặt xong cái cặp lên bàn chứ cũng chẳng chịu bỏ vô học, nó bay vèo ra hành lang, đứng cái góc hướng ra phía cổng trường, và chăm chú ngắm...Chẳng ai biết nó ngắm gì mà ngày nào cũng đứng đó, đến khi nghe tiếng chuông vô học rồi nó mới lê chân vô.
Chẳng ai biết, Hạ Thảo đang để ý một người, không biết có phải là thích hay chỉ là sự ngưỡng mộ, cậu bạn học giỏi, đẹp trai và rất baby, đã chỉ giúp nó bài toán khó trong kì thi học kì một vừa rồi. Nó chỉ biết cậu bạn tên Hoàng Thanh, học lớp chọn của trường, vì thi anpha b chung nên nó ngồi gần Thanh. Chỉ chừng đó thôi, nhưng nó lại rất muốn làm quen cái cậu bạn này, hay là do nó mê trai đẹp nhỉ? :)
Thế là từ đó, cái góc hàng lang đó sáng sáng thành nơi độc quyền của nó, mà cũng chả ai thèm tranh với nó, đứng đó chỉ tổ mỏi chân thôi. Nhưng nó thì khác, có lẽ like hay ngưỡng mộ đối với nó k cần biết, chỉ cần sáng sáng nó nhìn thấy cậu bạn đi từ ngoài cổng trường vào, như thế cũng đủ vui rồi, Không biết Thanh có biết hay k, nhưng cứ mỗi lần cậu bạn vô tình nhìn lên về phía nó, là nó lại lơ đãng nhìn ra xa, chẳng ai biết tình cảm âm thầm trong nó cả. cho đến 1 ngày, hôm đó là 8/3, nhà trg tỏ chức lễ xong thì cho các bạn ra về, Hạ Thảo trên tay còn cầm bông hồng của lớp tặng vừa đi đến cổng trường, vô tình gặp Hoàng Thanh dắt xe đạp ra, gặp bất ngờ quá nó cũng k biết có nên chào hay k, Nó sợ mình bị quê khi nhỡ chào mà ngta k nhớ, đang bối rối, sn mông lung,nó nghe tiếng nói :
- Hạ Thảo, bạn k lấy xe à?
Nó giật mình, HT còn nhớ nó, ah, chào nó trước nữa chứ, nó thấy tâm trạng vui vui, trả lời HT
-mình đợi bạn. Nó trả lời rồi hỏi lại :-sao bạn lấy xe nhanh thế?
HT cười: tại xe lớp mình để ngoài cùng mà.
ah, thì ra là thế, tại lớp nó là lớp cuối cùng nên xe cũng để trong cùng, nó nói mà mắt lơ đãng,vô tình nhìn thoáng qua trong giỏ xe HT còn 1 bông hồng màu vàng, nó nghĩ chắc của lớp còn thừa nên HT cầm. Thấy nó nhìn bông hoa, HT cầm lên và nói :
-Hạ Thảo lấy k, mình tặng bạn?
hả???nó quá bất ngờ, ai đời tặng hoa cho người ta mà hỏi họ có lấy k, thế nhưng nó lúc đó chẳng nhớ gì sất, đưa tay cầm bông hồng. HT tặng bông hồng xong, chào nó đi luôn, chẳng biết lí do gì mà nó cũng nhân ra hình như HT cũng đang k bt thì phải...
HT đi rồi mà nó vẫn ngẩn ngơ nghĩ, con bạn thân dắt xe ra thấy vậy hỏi: Mi làm gì mà như người mất hồn vậy? mà chàng nào vừa tặng cho mi bông hồng vàng đó?
Cô bạn nó tên PN, là một cô bé dễ hòa đồng, thân thiện và rất chi là hiền, vì nhà ở xa trg học nên lên ở nhà dì, mà nhà dì cũng gần nhà nó, có thể vì lí do đó mà 2 đứa thân nhau. cũng gần 3 năm rồi, nó và PN quen thân cũng bằng time đó, nhanh thật, gần 1000 ngày cơ đấy.
Nghe con bạn nói, nó trở về với thực tại, hét lên:
-Phương Ngọc, sao mi lấy xe lâu vậy? ta đứng đây mỏi chân lắm biết k?
PN cũng k kém, tiếng hét của nó còn chói hơn: Mi tg ta sung sướng lắm hả, mi có biết ta phải chen qua 15 lớp mới lôi dc con ngụa sắt này ra đây k...
Nó bỗng bật cười khi nghe nhỏ bạn nói thế, đúng là nó thật sướng, buổi sang dù đi bộ nhưng khi về lúc nào cũng có nhỏ bạn chở, cũng k biết nổi khổ lấy xe là thế nào. Trước đây, nó cũng đi học với nhỏ bạn, nhưng khi sang học kì 2 đến h nó nổi khùng, muốn đi bộ một mình. chẳng biết tại sao, nhưng nó thích thế.
- cười con khỉ, chở ta đi. PN nói rồi dúi chiếc xe vào tay nó, bỗng nhiên hỏi tiếp: -sao ta hỏi mi k trả lời, ai tăng hoa chi mi thế?
Nó nói: ah, có bạn gái đi ngang qua cho mình, chắc bạn ấy k thích hoa vàng này. HT vừa đạp xe vừa nói.
Nó là một đứa sống nội tâm, bí mật của nó chỉ mình nó biết mà thôi, vì nó nghỉ một khi đã có người thứ 2 biết thì k còn là bí mật nữa, thế nên mọi chuyện của nhỏ bạn nó biết sạch sành sanh, nhưng ngược lại, nhỏ bạn hiểu nó chưa đc 1 nữa. Nhìn nó lúc nào cũng cười nói, có ai biết nó là một người suy nghĩ nhiều vậy đâu.Có thể nó ích kỉ, nhưng đó là tính cách của nó mất rồi.
****************************************************************
Những ngày sau đó qua đi mau, quay cuồng trong những bài kiểm tra 15', 1 tiết, rồi những buổi đi ôn thi đại học,những ngày chuẩn bị nộp hồ sơ chiếm hết time, thỉnh thoảng nó và HT cũng có gặp nhau  trên sân trg, cũng chào nhau vài câu rồi rồi lại biệt tích. Để mặc mọi chuyện trôi qua, Nó vẫn cắm đầu vào học, để ôn thi TN, Rồi ĐH nữa, vì vốn dĩ nó học chẳng giỏi giang gì mà. Nhưng thói quen đi học sớm mỗi sáng vẫn k bỏ, nó tự cho phép mình time đó là time giải trí, để nhìn thấy bóng ai đó, để biết mình phải cố gắng hơn.
*******
Rồi kì thi TN cũng đến, nó nghĩ lần này sẽ là lần cuối cùng ngồi cùng phòng với HT, cũng là kì thi cuối cùng trong đời học trò, mai đi thi rồi tự dưng lòng nó buồn man mácvà một chút lo lắng nữa.
Những ngày thi trôi qua nhanh chóng, ngày thi môn cuối cùng HT ngồi sau lưng nó, lúc sắp ra về bỗng dưng HT hỏi nhà nó ở đâu, rồi ghi cho nó sđt của nhà HT. Nó cầm lấy mảnh giấy mà tim đập rộn ràng k thôi.
Dù chẳng xác định được tình cảm của mình là gì, Nhưng như vậy đã chính thức mở đầu một tình bạn, HT mông lung tưởng tượng những ngày tháng tới và tự dưng mỉm cười.

11/17/2013

Xin thêm ít nắng


 Mùa này Quảng Trị  ngập tràn lũ lụt. Trời đã mưa liên tục gần cả tuần, chiều hôm nay mới có dấu hiệu tận một chút.
 Nhà Ngọc ở đối diện dòng sông Thạch Hãn, Ngọc đã tốt nghiệp xong đại học, nhưng cô thất nghiệp mấy tháng trời rồi, ở hoài trong nhà chán không chịu nổi, đôi lúc bị stress nữa. Chiều nay thấy trời ngớt mưa, Ngọc liền bước ra đi dạo ven bờ kè, trước mặt Ngọc là dòng sông mênh mông nước, ai bảo là dòng sông không có sóng, giờ đây từng cơn sóng rào rào cứ vỗ liên tục, lấp hết cả những cồn cỏ trên sông. Ngọc đứng lặng đi, dòng sông thường ngày đẹp là vậy, thế mà giờ đục ngầu, nước như được pha với cả tấn gạch vậy. Những người dân chài cuộc sống quanh năm trên sông trên sông nước, mùa nắng đã khổ rồi mà giờ càng khổ hơn, nước sông cao và bẩn quá, họ phải tấp thuyền vào gần bờ để xin người dân nước sạch mà ăn uống. 
- Chị ơi...tiếng gọi nho nhỏ
Ngọc giật mình, đang mơ mơ màng màng, nhìn quanh quất mà chẳng thấy ai. Bỗng gió thổi rít qua, mang theo hơi lạnh, Ngọc quay bước định trở về nhà.
- chị ơi...Lần này có vẻ rõ ràng hơn, Ngọc quay lại nhìn về phía đó, phía có chiếc thuyền với mái vòm che ở giữa. Lạ thật, nghe tiếng phát ra từ đó mà sao k thấy ai, à, thấy rồi, một thằng bé đang loay hoay buộc neo con thuyền, hình như nó định lên bờ hay sao ấy. Ngoc nghĩ là thằng bé giỡn nên bước tiếp,nhưng rồi nghe tiếng nói rụt rè:"- chị cho em xin ít nước nhé", thằng bé thoắt cái đã ở trước mặt nó, rồi nó giải thích thêm, "mẹ em đi chợ bán tôm tép vừa cất được hôm nay, bố thì cát rớ chưa về, em muốn nấu cơm tối mà k có nước, chị cho em xin nhé" Nó vừa nói vừa cúi đầu, như đang lo lắng.
Ngọc đồng ý, bảo nó đi theo, trên bờ dù sao nước cũng dễ đến hơn. Vặn xong nước vô bon, thấy nó còn đứng tần ngần, tôi hỏi: "em có cần gì nữa k?"
Nó nói : "Không ạ, Nhưng... ngày mai em có thể xin chị nữa đc k"
Ngọc nghĩ, cũng chỉ vài lít nước,mà mùa lụt cũng không kéo dài nên bảo thằng bé: "em cứ đến nhà chị lấy"
Rồi Ngọc hỏi tiếp: -em năm nay bao nhiêu tuổi?
                             -em 17 ạ
Ngọc nhìn kĩ thằng bé, k tin là nó đã 17 tuổi, người thì có vẻ chắc chắn, mặt mày cũng tạm ổn nhưng có vẻ còn dại lắm, nó nhút nhát, nói chuyện thì cứ cúi đầu, khác hẳn với những thằng bạn học lớp em Ngọc, rất tự tin về bản thân mình. Ngọc nghĩ chắc do nó k được đi học, ít tiếp xúc với người lạ nên hình thành tính cách như vậy. Ngọc cảm thấy thương thương nó.
Ngọc hỏi nó:- nhà em cứ sống trên chiếc thuyền đó hoài vậy à, em có được đi học không?
                    -dạ, hồi nhỏ em được đi học để biết chữ, hết cấp 1 em ở nhà giúp ba mẹ đến giờ, nó trả lời tôi lí nhí, cũng một phần mặc cảm về gia đình mình.
Ngọc với nó nói chuyện một hồi, nó cũng mở lòng hơn, k còn ngai như lúc đầu nữa. Rồi tự nhiên nó nói: 
"Thật ra em cũng rất thích sống trên đất liền, được đi học và làm quen với nhiều bạn bè, nhưng mà ba mẹ làm mãi vẫn chưa có tiền mua đất nên vẫn cứ sống vậy chị ạ. Em cũng đang tính đi làm để góp thêm...Thôi em về nấu cơm, trời gần tối rồi chị cũng vô nhà đi."
Nói xong nó cầm bon nước đi về.
Ngọc đứng tần ngần nhìn theo, thiết nghĩ cuộc sống có rất nhiều số phận, cũng không thể hy vọng chính quyền, mọi người có thể quan tâm hết tất cả, những ai được quan tâm là những ai may mắn, Ngọc hy vọng thằng bé sẽ nằm trong số đó, để nó có thể đạt được mơ ước của mình, mang "nắng" về cho gia đình nó. Cũng giống như Ngọc trong những ngày mưa này, chỉ cần xin trời ban cho một ít nắng, để lang thang đi tìm một công việc, khi chạy chỗ nọ chỗ kia phỏng vấn dưới trời mưa thật là khổ. và cũng xin thêm ít "nắng" để trong lòng thanh thản hơn....

11/05/2013

cứ như thế thì đến bao giờ???







Có lẽ ma lực của đồng tiền quá lớn nên mọi người dù nghèo hay giàu cũng tìm mọi cách để có nó bằng được, càng nhiều càng tốt. Hạnh phúc gia đình nhiều khi cũng vì tiền mà lung lay, những con người sống với nhau mấy chục năm trời lại có thể vì nó mà làm tổn thương những người thân của mình. người làm ra tiền thường hay ra vẻ ta đây, nghĩ rằng những người còn lại sẽ phải phụ thuộc vào mình...haizz, thật là nực cười, ai bình thường mà k có đủ khả năng nuôi bản thân mình cơ chứ, chẳng qua còn nhiều thứ vướng bận khác nên mới phải góp sức cùng nhau, mà đã là gia đình thì sao phải tính toán như vậy, dù người làm ra nhiều hay làm ra ít thì cũng phải vì con cái mà yêu thương lấy nhau chứ.
Một ngày đầu đông đẹp trời, gió lang thang trong nắng, vương vãi khắp nơi, vờn qua lại một vùng lau trắng xóa, thật đẹp! Tôi muốn thả hồn mình phiêu diêu mà ôm hết cái nắng cái gió này vào, nhưng thật sự giờ đây tâm trạng thật tệ, những suy nghĩ về cuộc sống, về tương lai và về một công việc cứ xoay quanh trong đầu, mà chung quy lại cũng là vì làm cách nào để kiếm thật nhiều tiền??? Giờ đây, mình cảm thất mệt, rất mệt...con đường phía trước thật sự quá cong koeo, mà cứ mò mẫm thế này rồi k biết có tìm được gì hay k, hay rồi đến cuối con đường đó là phải rẽ qua một con đường khác, cứ như thế thì biết đến bao giờ???


“Sự sống nảy sinh từ trong cái chết, hạnh phúc hiện hình từ trong những hy sinh, gian khổ, ở đời này không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để bước qua những ranh giới ấy” (Nguyễn Khải)


10/20/2013

Lung tung 20-10

Tôi ghét những cuộc chia li ồn ào, chia li không có nghĩa là phải xa nhau từ nơi này đến nơi khác, mà là ngay khi ta ở trong cùng một tỉnh nhưng có thể cả tháng cũng không thể gặp nhau... vì vậy mà trong khi mọi người tất bật rộn ràng chuẩn bị đồ cho cả gia đình cháu nội nhỏ về nhà sau khi kết thúc kì nghỉ cuối tuần ở nhà nội, thì tôi vẫn còn nằm ì trên giường, dường như chẳng quan tâm, vờ như là vẫn còn ngủ say. Có thể mọi người nghĩ là tôi vô tâm, lạnh lùng và nhác nữa, nhưng tôi mặc kệ, tính của tôi vốn như thế rồi, chẳng quan tâm người khác nghĩ gì, chỉ biết mọi thứ xung quanh diễn ra suôn sẻ và an toàn là đủ rồi, cần gì người khác biết mình quan tâm hay k???
*******************************************************************
Hôm nay 20-10, fb ngập tràn hoa hồng, bạn bè nhắn tin chúc nhau loạn xạ, vậy mà mình vẫn bình thường, chẳng chúc ai cả, thà gặp được nhau, ucf vày fut đồng hồ thôi mình cũng thấy có ý nghĩa hơn là những lời chúc đại trà, sáo rỗng đó. hôm nay với mình cũng như bao ngày khác, chẳng nt cho đứa bạn nào thậm chí chẳng thèm viết lên fb một dòng chúc tập thể...nhưng thôi, dù sao cũng chẳng có ý nghĩa, chúc cho có vậy thôi chứ mấy ai để ý là người này có chúc người kia hay k???
***
Và thật sự thì tôi đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng hiện tại thì k có cảm hứng để viết ra những sn đó....

10/13/2013

memory

Trên con đường ngập tràn hương hoa sữa, mọi thứ tự nhiên cứ ùa về bất chợt, tất cả đều thấy rất gần, giống như mới hôm qua...hôm qua thôi. Không biết đã lãng quên bao nhiêu thứ, và bao nhiêu người đã từng ngang qua cuộc sống của ai đó, mọi thứ có thể gọi là nhạt nhòa, và gần như là quên...nhưng giờ đây, nó lại như cuốn film được cái đầu quay lại một cách tỉ mỉ...nó bồi hồi, chênh vênh trong kí ức.
Một người quá nhỏ bé để có thể ôm hết mọi thứ, dù muốn lắm cũng chẳng thể giữ hết tất cả được, có những thứ cứ thế mà nhè nhẹ trốn mà đi, đến lúc ta nhận ra thì nó đã chạy xa mất rồi...

10/06/2013

... would never see you again!!!

Chào anh bé về nhé
Khi nào rãnh bé sẽ lại ghé thăm
ở đó mọi thứ còn nguyên vẹn
Cớ sao anh lại bỏ đi đâu rồi
Giàn bí đó vẫn như năm nào
Một bên xập xệ một bên cao
Hình như vẫn đợi anh dựng lại
Sao chưa làm anh đã vội ra đi
Mẹ anh ở đó cứ khóc hoài
Biết bao giờ mẹ mới gặp lại con
Mẹ anh nói hễ cứ nhắm mắt lại
Bóng hình anh lại vương khắp mọi nơi
Bạn bè cùng mọi người  thương tiếc
Anh một người còn trẻ quá đi thôi...
Cuộc sống này còn rất nhiều nuối tiếc
Anh đã bỏ mà ra đi về nơi ấy
ở nơi đây mọi người vẫn luôn nhớ
Chúc anh thanh thản và bình yên...

Không thể ngờ được chuyện gì sẽ xảy ra, cuộc sống con người thật mỏng manh dễ sợ, chẳng biết sẽ biến mất khi nào để mà còn nói lời tạm biệt trước, mới đó thôi mà đã thành 2 thế giới, vĩnh viễn cũng sẽ k thể gặp sẽ lại,giống như là ảo ảnh,là ta đang nằm mơ .....Hay là do số phận...phải tin nó thôi vì đó là lí do duy nhất để mọi người tự an ủi lẫn nhau, cuộc sống vẫn cứ tiếp tuc và ai đang tồn tại vẫn phải đứng dậy đi tiếp, mong mọi người sẽ vượt qua nổi đau này...

QT ngày 1/10/2013