10/20/2013

Lung tung 20-10

Tôi ghét những cuộc chia li ồn ào, chia li không có nghĩa là phải xa nhau từ nơi này đến nơi khác, mà là ngay khi ta ở trong cùng một tỉnh nhưng có thể cả tháng cũng không thể gặp nhau... vì vậy mà trong khi mọi người tất bật rộn ràng chuẩn bị đồ cho cả gia đình cháu nội nhỏ về nhà sau khi kết thúc kì nghỉ cuối tuần ở nhà nội, thì tôi vẫn còn nằm ì trên giường, dường như chẳng quan tâm, vờ như là vẫn còn ngủ say. Có thể mọi người nghĩ là tôi vô tâm, lạnh lùng và nhác nữa, nhưng tôi mặc kệ, tính của tôi vốn như thế rồi, chẳng quan tâm người khác nghĩ gì, chỉ biết mọi thứ xung quanh diễn ra suôn sẻ và an toàn là đủ rồi, cần gì người khác biết mình quan tâm hay k???
*******************************************************************
Hôm nay 20-10, fb ngập tràn hoa hồng, bạn bè nhắn tin chúc nhau loạn xạ, vậy mà mình vẫn bình thường, chẳng chúc ai cả, thà gặp được nhau, ucf vày fut đồng hồ thôi mình cũng thấy có ý nghĩa hơn là những lời chúc đại trà, sáo rỗng đó. hôm nay với mình cũng như bao ngày khác, chẳng nt cho đứa bạn nào thậm chí chẳng thèm viết lên fb một dòng chúc tập thể...nhưng thôi, dù sao cũng chẳng có ý nghĩa, chúc cho có vậy thôi chứ mấy ai để ý là người này có chúc người kia hay k???
***
Và thật sự thì tôi đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng hiện tại thì k có cảm hứng để viết ra những sn đó....

10/13/2013

memory

Trên con đường ngập tràn hương hoa sữa, mọi thứ tự nhiên cứ ùa về bất chợt, tất cả đều thấy rất gần, giống như mới hôm qua...hôm qua thôi. Không biết đã lãng quên bao nhiêu thứ, và bao nhiêu người đã từng ngang qua cuộc sống của ai đó, mọi thứ có thể gọi là nhạt nhòa, và gần như là quên...nhưng giờ đây, nó lại như cuốn film được cái đầu quay lại một cách tỉ mỉ...nó bồi hồi, chênh vênh trong kí ức.
Một người quá nhỏ bé để có thể ôm hết mọi thứ, dù muốn lắm cũng chẳng thể giữ hết tất cả được, có những thứ cứ thế mà nhè nhẹ trốn mà đi, đến lúc ta nhận ra thì nó đã chạy xa mất rồi...

10/06/2013

... would never see you again!!!

Chào anh bé về nhé
Khi nào rãnh bé sẽ lại ghé thăm
ở đó mọi thứ còn nguyên vẹn
Cớ sao anh lại bỏ đi đâu rồi
Giàn bí đó vẫn như năm nào
Một bên xập xệ một bên cao
Hình như vẫn đợi anh dựng lại
Sao chưa làm anh đã vội ra đi
Mẹ anh ở đó cứ khóc hoài
Biết bao giờ mẹ mới gặp lại con
Mẹ anh nói hễ cứ nhắm mắt lại
Bóng hình anh lại vương khắp mọi nơi
Bạn bè cùng mọi người  thương tiếc
Anh một người còn trẻ quá đi thôi...
Cuộc sống này còn rất nhiều nuối tiếc
Anh đã bỏ mà ra đi về nơi ấy
ở nơi đây mọi người vẫn luôn nhớ
Chúc anh thanh thản và bình yên...

Không thể ngờ được chuyện gì sẽ xảy ra, cuộc sống con người thật mỏng manh dễ sợ, chẳng biết sẽ biến mất khi nào để mà còn nói lời tạm biệt trước, mới đó thôi mà đã thành 2 thế giới, vĩnh viễn cũng sẽ k thể gặp sẽ lại,giống như là ảo ảnh,là ta đang nằm mơ .....Hay là do số phận...phải tin nó thôi vì đó là lí do duy nhất để mọi người tự an ủi lẫn nhau, cuộc sống vẫn cứ tiếp tuc và ai đang tồn tại vẫn phải đứng dậy đi tiếp, mong mọi người sẽ vượt qua nổi đau này...

QT ngày 1/10/2013